Bị sóng cuốn xa bờ khoảng 7 km khi đang cào nghêu ở vùng biển Hà Tĩnh, anh Nguyễn Văn Thanh phải thả nổi, uống nước biển và bơi suốt 10 tiếng để tìm đường vào đất liền.
- Chiếc roi bện thủ công trong vụ đánh trẻ ở chùa Bầu, Phú Thọ
- Đường dây cá độ 1.500 tỷ đồng/tháng lộ diện từ sóng bóng đá lậu
- Thấy người bị đánh mà không cứu: Khi đạo đức và pháp luật khác nhau
Khoảng 2h30 ngày 15/8, anh Thanh, 45 tuổi, trú xóm Cương Gián, xã Cổ Đạm (Hà Tĩnh), chạy xe máy hơn 15 km đến vùng biển Đan Hải cào nghêu. Đây là công việc mưu sinh anh đã làm nhiều năm.
Khoảng 6h, khi cúi xuống bới cát tìm nghêu, một đợt sóng bất ngờ ập tới, nhấn anh xuống hố sâu rồi cuốn ra biển. Chiếc cào tre buộc vào người khiến anh phải lặn xuống tháo dây, bỏ dụng cụ để thoát thân.
Khi nhìn về bờ, anh nhận ra mình đã cách xa gần một km. Khoảng cách tiếp tục tăng khi dòng nước cuốn anh ra xa.
“Cố gắng lên thôi, vì vợ trẻ con thơ”, anh Thanh nhớ lại lời tự nhủ lúc kiệt sức.
Thả nổi để giữ sức giữa dòng nước xiết
Đây là lần đầu anh Thanh đến khu vực biển Đan Hải. Vùng nước này có nhiều vũng xoáy và độ sâu bất thường, từng được người dân địa phương cảnh báo.
Không còn phao cứu sinh, nước uống hay thiết bị phát tín hiệu, anh chỉ có kinh nghiệm nhiều năm gắn bó với biển. Nhận thấy không thể bơi ngược dòng nước xiết, anh nằm ngửa, thả lỏng cơ thể để nổi và thuận theo dòng chảy.
Anh liên tục đổi tư thế bơi ngửa, bơi úp nhằm tránh kiệt sức. Khi khát, anh phải uống nước biển dù biết có thể gây nôn.
Trong lúc anh vật lộn giữa biển, người thân và dân làng phát hiện xe máy cùng dụng cụ cào nghêu bỏ lại trên bờ. Mọi người tổ chức tìm kiếm từ sáng đến chiều nhưng chưa thấy anh.
Điều giúp anh Thanh duy trì sức lực là thay vì chống lại dòng nước, anh chọn thả nổi rồi định hướng bằng mặt trời. Kinh nghiệm đi biển giúp anh hiểu khi gặp nước xiết cần chờ dòng chảy thay đổi trước khi tìm cách bơi vào bờ.
Ông Hoàng Văn Hà, Phó chủ tịch xã Cương Gián, đánh giá việc anh Thanh sống sót sau nhiều giờ trôi dạt rồi tự tìm đường vào bờ là trường hợp rất hy hữu. Sức khỏe và khả năng chịu đựng đóng vai trò quan trọng trong hành trình này.
Sự việc cũng cho thấy rủi ro của nghề cào nghêu ven biển. Công việc đem lại thu nhập khoảng 200.000-500.000 đồng mỗi ngày tùy con nước nhưng người lao động thường không có thiết bị bảo hộ khi làm việc một mình ở vùng biển lạ.
Sau sự việc, gia đình không muốn anh Thanh tiếp tục công việc này. Ngư cụ đã trôi mất và anh chưa tính đến hướng mưu sinh khác.
Giữa ranh giới sống còn, đôi khi ngừng vùng vẫy lại là cách giúp con người giữ được sức lực để tìm đường trở về.
Nguyễn Lan (tổng hợp)

