Chín năm trước tại lớp 5, cô giáo Phan Thị Hoa đã dùng sức mạnh của lời động viên qua những dòng nhận xét nhỏ để giúp một cậu bé khép kín thay đổi.
- Phượng hề, Phượng hề: Khi người tỉnh giữa cơn mê nhân thế
- Chữ Nhân (人) Thần Truyền
- Day dứt sau tai nạn: Người vợ lĩnh án tù vì chồng tử vong
Khoảng cách vô hình từ bi kịch gia đình
Trong môi trường sư phạm, có những học sinh không gây rắc rối nhưng lại tự tạo ra một bức tường ngăn cách với thế giới xung quanh. Chín năm trước, cô giáo Phan Thị Hoa đã bắt gặp một trường hợp như vậy khi tiếp nhận lớp chủ nhiệm khối 5,\. Cậu bé luôn ngồi lặng lẽ ở góc lớp, không tham gia bất kỳ trò chơi nào cùng bạn bè và thường xuyên có đôi mắt đỏ hoe.
Nguyên nhân của sự tự ti này bắt nguồn từ những biến cố lớn trong đời sống gia đình của em. Cha cậu bé đang phải chấp hành án phạt tù, trong khi điều kiện kinh tế gia đình lại vô cùng khó khăn và thiếu thốn. Chính những mặc cảm về nhân thân đã khiến đứa trẻ trở nên dè chừng, khép kín hoàn toàn với xã hội và ngay cả với giáo viên của mình.
Đối diện với một tâm hồn bị tổn thương, việc áp dụng các phương pháp giáo dục thông thường tỏ ra không hiệu quả. Cô giáo nhận ra rằng em không hề chống đối mà chỉ đơn giản là đang dựng lên một khoảng cách vô hình. Thách thức đặt ra cho người giáo viên là làm sao để bước vào thế giới nội tâm đầy sẹo của một đứa trẻ mười tuổi.
Sức mạnh của lời động viên làm thay đổi một hành trình
Thay vì những lời hỏi han dồn dập, cô giáo bắt đầu chiến lược tiếp cận bằng những điều nhỏ bé và thầm lặng nhất. Mỗi ngày, cô quan sát học trò kỹ hơn để tìm ra dù chỉ một ưu điểm nhỏ nhất để dành tặng lời khen ngợi,. Đó có thể là một nét chữ viết ngay ngắn hơn thường lệ hay một tiết học em ngồi nghe giảng một cách nghiêm túc.
Cô bắt đầu ghi vào vở của học trò những dòng nhận xét đầy ấm áp như “cô tin con sẽ làm được” hay “hôm nay con tiến bộ hơn”. Những con chữ giản dị này ẩn chứa Sức mạnh của lời động viên mà có lẽ đứa trẻ chưa từng được nhận từ bất kỳ ai. Sự kiên trì của người giáo viên cuối cùng đã nhận được phản hồi khi cậu bé bắt đầu mỉm cười và chủ động trò chuyện nhiều hơn.
Hiệu quả của phương pháp này còn vượt xa mong đợi khi người mẹ tâm sự rằng em đã đọc đi đọc lại những lời phê của cô đến mức thuộc lòng. Giờ đây, cậu bé nhút nhát ngày nào đã trở thành sinh viên của một trường đại học tại TP.HCM với sự tự tin vững chắc. Câu chuyện khẳng định rằng đôi khi một niềm tin đúng lúc có thể thay đổi hoàn toàn hành trình tương lai của một con người.
Theo: Báo Tuổi Trẻ

