Một người chồng kể lại việc vợ anh, sau khi tạm nghỉ công việc ở một công ty luật để chăm hai con nhỏ liên tiếp ốm đau, thuê thêm một người hàng xóm phụ giúp vài giờ mỗi ngày, nhưng việc này lại vấp phải sự phản đối từ mẹ chồng.
- Hàng trăm xã miền núi phía Bắc đối mặt lũ quét và sạt lở đất
- Iran kêu gọi dân giảm dùng điện sau khi Mỹ không kích cơ sở năng lượng
- Người đàn ông ở Nghệ An tử vong vì chủ quan sau vết chó cắn
Sự việc diễn ra trong một gia đình trẻ sống riêng, cách cả hai bên nội ngoại một quãng không quá xa nhưng cũng không đủ gần để nhờ cậy thường xuyên. Nguyên nhân bắt đầu từ việc đứa con đầu sinh non cần chăm sóc đặc biệt, rồi đứa thứ hai chào đời khi anh chị mới cưới nhau hơn 4 năm, khiến người vợ không thể quay lại văn phòng như dự định.
Trước khi có hai con, người vợ làm việc ổn định tại một công ty luật, với môi trường và đồng nghiệp mà chính người chồng mô tả là tử tế. Sau khi sinh con đầu lòng non tháng, cô tạm nghỉ việc để chăm con. Khi đứa lớn mới 3 tuổi, đứa thứ hai ra đời, những dự định trở lại công việc cứ lùi dần theo từng đợt ốm sốt của hai đứa trẻ.
Để san sẻ phần việc nhà, vợ chồng anh thuê một người hàng xóm sang phụ vài tiếng mỗi ngày: trông con để mẹ tắm rửa, nấu một bữa cơm, lau dọn nhà cửa, hoặc trông em bé để mẹ đưa con lớn đi khám, đi nhà trẻ. Người chồng cho biết đây là khoản chi để đổi lấy vài giờ đồng hồ vợ được ăn cơm nóng và chợp mắt sau một đêm gần như thức trắng.
Mẹ của người chồng không đồng tình với cách sắp xếp này. Mỗi lần đến chơi và thấy người hàng xóm đang quét nhà hay bế cháu, bà đều lắc đầu, cho rằng con dâu đã nghỉ làm ở nhà thì việc chăm con, cơm nước không có gì nặng nhọc mà phải thuê người, và gia đình chỉ có một người đi làm thì nên tiết kiệm. Có một lần bà lên ở cùng khoảng một tuần, ngay khi thấy người hàng xóm sang phụ giúp, bà đã nói thẳng không cần đến nữa vì đã có bà lo, khiến người này ái ngại xin phép về.
Người chồng cho biết anh hiểu quan điểm của mẹ, vốn xuất phát từ những năm tháng một mình làm nông nuôi ba anh em không có máy giặt, không điều hòa, không người phụ giúp. Nhưng anh cũng nhìn thấy phần thực tế của vợ mình: hai đứa trẻ cách nhau gần, thường xuyên ốm đau, tạo thành một guồng quay gần như không có giờ nghỉ mà người ngoài nhìn vào chỉ thấy cô đang ở nhà.
Đến nay, mâu thuẫn giữa hai cách nhìn về việc nhà chưa được giải quyết dứt điểm. Người chồng không tranh cãi với mẹ, cho rằng mỗi người xuất phát từ trải nghiệm và hoàn cảnh khác nhau, đồng thời đặt câu hỏi với độc giả: khi gia đình có điều kiện, việc thuê người phụ giúp vợ chăm hai con nhỏ có nên được xem là điều bình thường, hay vẫn phải quy về bổn phận đương nhiên của người vợ.
Phạm Mai (tổng hợp)

