Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố không loại trừ khả năng phát động chiến dịch quân sự trên bộ nhằm vào Iran, đồng thời khẳng định lực lượng đồng minh có thể đảm nhận việc kiểm soát các địa điểm chiến lược thay cho quân đội Mỹ.
- Nấm kim châm mất chất dinh dưỡng vì 4 thói quen ăn sai cách
- Trump bỏ kế hoạch thu phí Hormuz, tuyên bố phong tỏa riêng tàu Ira
- “Vẽ” bệnh án tâm thần giúp nữ trùm ma túy trốn viện, tiếp tục buôn bán
Phát biểu trong cuộc phỏng vấn ngày 14/7, ông Trump nhấn mạnh các lực lượng đồng minh có thể kiểm soát đảo Kharg, cảng xuất khẩu dầu mỏ huyết mạch nằm cách bờ biển Vùng Vịnh của Iran khoảng 25km, mà không cần binh sĩ Mỹ trực tiếp tham chiến. Ông cũng tuyên bố sẽ tiếp tục mở rộng chiến dịch không kích Iran cho đến khi tự ông xác định mức độ tấn công như vậy là đủ.
Trong phát biểu của mình, Tổng thống Trump nhắc lại việc quân đội từng tấn công đảo Kharg hai lần, thậm chí ba lần, trong các đợt không kích trước đó nhằm vào Iran. Ông trích dẫn nguyên văn chỉ đạo mình từng đưa ra: “Đôi khi cần một chiến dịch trên bộ, nhưng chúng tôi có những người khác sẽ tiến hành chiến dịch đó thay chúng tôi… Chúng tôi đã tấn công đảo Kharg hai lần, thậm chí ba lần. Tôi đã nói: “Hãy đánh vào mọi thứ, trừ dầu mỏ!””
Trước khi lệnh ngừng bắn được thiết lập vào tháng 4, Tổng thống Trump từng đe dọa sẽ chiếm đảo Kharg để lấy nguồn dầu mỏ của Iran. Khi được hỏi liệu ý định kiểm soát hòn đảo này còn tồn tại hay không, ông trả lời nguyên văn: “Về việc chiếm đảo, nếu chúng ta làm suy yếu họ đủ sâu và đủ mạnh, tôi sẽ làm điều đó.”
Đảo Kharg xử lý khoảng 90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran và là cửa ngõ chính mang lại nguồn thu từ dầu mỏ cho quốc gia này. Vị trí địa lý của hòn đảo, chỉ cách bờ biển Vùng Vịnh khoảng 25km, khiến nơi đây trở thành mục tiêu chiến lược nếu một chiến dịch quân sự trên bộ được tiến hành trong tương lai.
Các nhà phân tích quân sự nhận định những địa điểm có khả năng trở thành mục tiêu tấn công bao gồm đảo Kharg hoặc khu vực bờ biển phía nam Iran dọc theo Vịnh Ba Tư. Tuy nhiên, dù là quân đội Mỹ hay lực lượng của một quốc gia khác, việc đưa binh sĩ đổ bộ với quân số đủ lớn để duy trì hiện diện lâu dài vẫn là một chiến dịch phức tạp và tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Các cuộc đổ bộ đường biển đòi hỏi điều kiện địa hình trên bờ và ngoài khơi phù hợp mới có thể triển khai thành công, trong khi bên phòng thủ hoàn toàn có thể tập trung lực lượng bảo vệ những khu vực dễ bị tấn công nhất. Tuyến tiếp cận của tàu đổ bộ có thể bị gài thủy lôi hoặc dựng chướng ngại vật, trong khi các loại vũ khí hiện đại như máy bay không người lái, bom lượn, pháo binh và súng cối đều có thể được huy động để tấn công lực lượng vừa đổ bộ lên bờ.
Giới chuyên gia cũng lưu ý rằng việc bảo đảm hậu cần cho lực lượng đổ bộ, bao gồm tiếp tế đạn dược, hỗ trợ y tế, lương thực và nước uống, sẽ khiến các tàu vận tải tiếp tế trở thành mục tiêu dễ bị tổn thương. Chính những loại vũ khí mà lực lượng tấn công phải đối mặt trong quá trình đổ bộ cũng đồng thời đe dọa trực tiếp các tuyến hậu cần này.
Theo thông tin do Bộ Quốc phòng Mỹ công bố, Lữ đoàn Viễn chinh Thủy quân lục chiến số 11, đơn vị thường có quân số hơn 2.000 binh sĩ, hiện đang có mặt trong khu vực và được triển khai trên các tàu thuộc Nhóm sẵn sàng đổ bộ USS Boxer. Đơn vị này thường được sử dụng cho các nhiệm vụ như sơ tán công dân, tác chiến đổ bộ đường biển, cùng các cuộc đột kích và tấn công từ tàu lên bờ.
Bên cạnh lực lượng thủy quân lục chiến, Lực lượng Phản ứng Nhanh thuộc Sư đoàn Dù 82 của Lục quân Mỹ cũng có khả năng được triển khai chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ. Các đơn vị này có thể đảm nhận nhiệm vụ chiếm giữ cảng biển hoặc sân bay nhằm tạo bàn đạp cho những chiến dịch quân sự tiếp theo tại khu vực.
Nguyễn Chiến (tổng hợp)