Canh măng móng giò phổ biến trong mâm cỗ ngày Tết, nhưng theo chuyên gia dinh dưỡng, 5 nhóm người sau cần hạn chế do nguy cơ gây hại cho sức khỏe.
- Những người “ăn Tết rừng” giữ màu xanh Trường Sơn ở Quảng Trị
- Lọc hóa dầu Nghi Sơn duy trì sản xuất mức cao điểm suốt kỳ nghỉ Tết
- Mùi Tết: Khói hương ngày Tết có thể gây gánh nặng cho phổi
Canh măng móng giò và giá trị dinh dưỡng
Trong mâm cơm Tết truyền thống miền Bắc; canh măng móng giò được xem là món ăn mang ý nghĩa đủ đầy, sung túc. Theo Lê Thị Hương Giang; Trưởng khoa Tiết chế – Dinh dưỡng Bệnh viện 19-8 (Bộ Công an), đây là món ăn mang tính biểu tượng nhưng nếu nhìn dưới góc độ dinh dưỡng lâm sàng; giá trị không cao như nhiều người vẫn nghĩ.
Măng khô phải qua nhiều công đoạn như ngâm mềm hàng giờ, luộc 1-2 lần để loại độc tố, rửa kỹ và ninh lâu. Quá trình này làm thay đổi đáng kể thành phần dinh dưỡng ban đầu. Chất xơ không hòa tan (cellulose) vẫn giữ được và giúp hỗ trợ tiêu hóa, hạn chế táo bón – tình trạng thường gặp trong bữa ăn nhiều đạm và chất béo dịp Tết. Một số khoáng chất như kali, mangan, magie còn lại ở mức vừa phải.
Tuy nhiên, các hoạt chất có lợi bị giảm mạnh. Dẫn các nghiên cứu đăng trên Food Chemistry và Food Science; Tiến sĩ Giang cho biết luộc măng hai lần có thể làm mất 70-95% vitamin C và các hợp chất phenolic. Do đó, măng trong bát canh gần như chỉ còn giá trị về chất xơ.
Canh măng móng giò có thực sự “bổ”?
Theo phân tích của Tiến sĩ Giang; quan niệm dân gian cho rằng móng giò bổ máu, đẹp da, tốt cho khớp hay lợi sữa chưa được khoa học hiện đại chứng minh. Móng giò chứa nhiều mỡ bão hòa; ít protein chất lượng cao và nghèo vi chất hơn thịt nạc.
Collagen trong móng giò khi ninh lâu chuyển thành gelatin. Khi ăn vào; collagen phân giải hoàn toàn thành acid amin và cơ thể sử dụng theo nhu cầu chung, không đi thẳng vào da hay khớp. Nghiên cứu đăng trên British Journal of Nutrition cho thấy collagen từ da, gân động vật không tạo khác biệt rõ rệt về da – khớp nếu không dùng dạng collagen thủy phân đặc hiệu.
Ăn canh măng móng giò đồng nghĩa nạp lượng mỡ bão hòa cao, làm tăng cholesterol LDL. Lượng purin ở mức trung bình – cao từ da, gân và nước hầm có thể kích hoạt cơn gout. Nước canh nhiều mỡ dễ gây đầy bụng, khó tiêu, đặc biệt ở người lớn tuổi.
Canh măng móng giò: nhóm cần tránh
Theo Tiến sĩ Giang, các nhóm sau nên hạn chế hoặc tránh món canh măng móng giò:
- Canh măng móng giò và người bị gout – tăng acid uric: Nước hầm móng giò chứa nhiều purin, dễ kích hoạt cơn gout, đặc biệt trong dịp Tết khi chế độ ăn vốn đã nhiều đạm.
- Canh măng móng giò với người rối loạn mỡ máu – gan nhiễm mỡ: Móng giò giàu mỡ bão hòa, làm tăng cholesterol LDL nhanh, không phù hợp người rối loạn lipid máu hoặc gan nhiễm mỡ.
- Canh măng móng giò và bệnh tim mạch – tăng huyết áp
Chất béo trong móng giò làm tăng gánh nặng cho tim, gây bất lợi cho người tăng huyết áp hoặc bệnh tim mạch.
- Ngoài ra, hai nhóm khác cũng được khuyến cáo hạn chế gồm:
Người bệnh thận mạn: Lượng đạm – natri – purin trong canh không phù hợp.
Người tiêu hóa kém: Chất xơ không hòa tan dễ gây đầy bụng, khó tiêu.
Theo: VietNamNet

