Từng sợ ra khỏi nhà, mất ngủ kéo dài và sụt cân còn 37kg, Phan Thị Như Ngọc, 32 tuổi, dần lấy lại sức sống khi bắt đầu từ mảnh vườn nhỏ mỗi ngày.
- Chiếc roi bện thủ công trong vụ đánh trẻ ở chùa Bầu, Phú Thọ
- Đường dây cá độ 1.500 tỷ đồng/tháng lộ diện từ sóng bóng đá lậu
- Thấy người bị đánh mà không cứu: Khi đạo đức và pháp luật khác nhau
Phan Thị Như Ngọc từng nhập viện trong trạng thái hoảng loạn sau một cơn tim đập dồn dập, tay chân lạnh, cơ thể bủn rủn khi đang làm việc. Cô được chẩn đoán rối loạn lo âu, sau đó sụt cân còn khoảng 37kg, mất ngủ, khó thở và rối loạn tiêu hóa. Nỗi sợ ra ngoài khiến cô phải tạm dừng học tập, công việc.
“Có thời gian, tôi chỉ mong một ngày được ăn uống, ngủ nghỉ và sinh hoạt bình thường như trước”, Ngọc chia sẻ.
Bước ngoặt đến khi cô cùng chồng sắp cưới thuê một mảnh đất ở Hóc Môn, TPHCM để làm xưởng mộc và trồng rau.
Những áp lực âm thầm kéo dài nhiều năm
Vốn là họa viên dựng phối cảnh nội thất 3D, Ngọc từng làm công việc đúng đam mê nhưng thường xuyên chạy deadline, thức khuya và ăn uống thất thường. Những mâu thuẫn gia đình từ tuổi thơ, đổ vỡ tình cảm và cú sốc mất mẹ trong đại dịch Covid-19 cũng tạo thêm áp lực.
Năm 2020, Ngọc nghỉ việc văn phòng để theo đuổi hội họa. Sau nhiều biến cố, cô dần mất động lực, chỉ muốn ở một mình. Cô từng đến Đà Lạt, Đắk Lắk, tập thiền, yoga và ăn chay với hy vọng tìm lại sự cân bằng.
Đến năm 2025, các triệu chứng thể chất xuất hiện dồn dập. Cô mất ngủ, đau đầu, đau cổ vai gáy, tim đập nhanh và thường xuyên lo lắng không rõ nguyên nhân. Có những đêm cơ thể mệt rã rời nhưng đầu óc vẫn không thể ngừng suy nghĩ.
Sau khi được chẩn đoán rối loạn lo âu, cuộc sống của Ngọc gần như đảo lộn. Mỗi khi tim đập nhanh hoặc khó thở, cô lại hoảng sợ và chỉ muốn trở về nhà. Cô bảo lưu việc học một năm, tạm dừng công việc, hạn chế gặp gỡ để tập trung phục hồi.
“Điều khiến tôi sợ nhất là cảm giác mất kiểm soát với chính cơ thể mình”, Ngọc nói.
Mảnh vườn giúp cô hướng sự chú ý ra bên ngoài
Điểm đặc biệt trong hành trình hồi phục của Ngọc là cô tìm thấy động lực từ một mảnh đất đầy cỏ dại, bụi chuối, gạch đá ở Hóc Môn. Không có kinh nghiệm trồng trọt, cô tự học qua YouTube, các hội nhóm làm vườn, đồng thời tận dụng gỗ thừa từ xưởng mộc để làm luống.
Những ngày đầu, Ngọc chỉ làm vườn được một, hai tiếng rồi phải nghỉ vì mệt và khó thở. Tuy nhiên, công việc này dần giúp cô tập trung vào những thứ bên ngoài cơ thể thay vì liên tục theo dõi từng thay đổi của chính mình.
Với người đang bị lo âu nặng, một nhịp tim nhanh hay cơn chóng mặt cũng có thể khiến họ nghĩ đến tình huống xấu nhất. Ngược lại, việc chăm cây buộc Ngọc chú ý đến đất, hạt giống và sự phát triển của từng luống rau.
“Mỗi lần ra vườn, nhìn thấy hạt giống vừa nảy mầm hay cây rau lớn thêm, tôi thấy bản thân có thêm động lực tiến về phía trước”, cô kể.
Theo chuyên gia Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, rối loạn lo âu khác với lo lắng thông thường. Tình trạng này có thể không có nguyên nhân rõ ràng, kéo dài nhiều tuần hoặc nhiều tháng và khó tự cải thiện. Yếu tố di truyền, mất cân bằng chất dẫn truyền thần kinh, hoạt động bất thường ở một số vùng não liên quan cảm giác cơ thể có thể góp phần gây bệnh. Nguy cơ cũng có thể tăng ở người hướng nội, cầu toàn hoặc từng trải qua sang chấn thời thơ ấu.
Hành trình của Ngọc cho thấy đôi khi sự thay đổi bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Với cô, những buổi chiều cuốc đất, gieo hạt và nhìn cây lớn lên đã trở thành một cách để từng bước trở lại với cuộc sống.
Nguyễn Lan (tổng hợp)

