Site icon MUC News

Cụ bà Trịnh Thị Khơng và hành trình sống qua hai thế kỷ

Cụ bà Trịnh Thị Khơng và hành trình sống qua hai thế kỷ

Cụ Trịnh Thị Khơng và con gái. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Ở tuổi 121, cụ Trịnh Thị Khơng tại Đồng Nai vẫn duy trì nếp sinh hoạt điều độ bên con cháu, dù sức khỏe đã giảm sút sau tai nạn té ngã cách đây vài năm.

Cụ bà Trịnh Thị Khơng và nếp sống giản đơn ở tuổi 121

Trong căn nhà nhỏ tại phường Bình Lộc, thành phố Long Khánh, cụ Trịnh Thị Khơng hiện đang sống những ngày tháng bình yên bên gia đình. Dù đã bước sang tuổi 121 và phải nằm một chỗ từ vài năm nay, cụ vẫn giữ được sự tinh anh qua ánh nhìn và những cử chỉ ra hiệu chuẩn xác. Hằng ngày, cụ duy trì chế độ ăn uống đều đặn với ba bữa chính gồm cháo hoặc thức ăn mềm do không còn răng, đôi khi bồi bổ thêm nước yến hoặc sâm vào buổi tối để giữ sức.

Theo chia sẻ từ bà Đỗ Thị Ninh, con gái thứ hai của cụ, sức khỏe của cụ Khơng trong năm qua có phần thất thường theo kiểu tuổi già, đôi lúc mệt mỏi sẽ bỏ ăn khiến con cháu lo lắng. Tuy nhiên, điều đáng mừng là cụ không mắc các bệnh nền nghiêm trọng và cả đời rất ít khi phải đi bệnh viện hay phụ thuộc vào các loại thực phẩm chức năng. Hiện tại, cân nặng của cụ chỉ còn khoảng 20kg, mọi sinh hoạt cá nhân từ tắm rửa đến vệ sinh đều được con cháu thay phiên nhau hỗ trợ tận tình.

Trí nhớ của cụ hiện tại không còn minh mẫn, thính giác cũng giảm nhiều nên việc giao tiếp chủ yếu qua những câu hỏi ngắn gọn. Cụ vốn là người giản dị, không kén chọn ăn uống nhưng lại rất kỹ tính trong việc sắp xếp đồ dùng cá nhân. Dù sức khỏe yếu hơn hẳn sau lần bị té ngã cách đây 3 năm khiến cụ không thể đi lại, cụ vẫn luôn quan sát xung quanh và thường xuyên ra hiệu để thông báo cho người thân mỗi khi có khách đến thăm nhà.

Cụ Khơng quây quần bên con cháu. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Cụ bà Trịnh Thị Khơng cùng đại gia đình đông đúc năm thế hệ

Gia đình cụ Khơng hiện đã phát triển thành một đại gia đình lớn mạnh với tổng cộng 7 người con, gồm 4 trai và 3 gái. Người con cả của cụ nay đã ngoài 90 tuổi, trong khi người con út cũng đã 63 tuổi, tất cả đều có sức khỏe tốt và ít bệnh tật. Bà Đỗ Thị Ninh, người trực tiếp chăm sóc mẹ, dù đã 83 tuổi vẫn có thể làm vườn và làm các công việc nặng, bà tin rằng mình đã thừa hưởng nguồn gen khỏe mạnh và phúc phần từ mẹ.

Số lượng con cháu, chắt và chút của cụ hiện nay đã vượt quá con số 150 người, đông đến mức chính người thân trong nhà cũng không thể nhớ xuể hay đếm chính xác. Do các thành viên sinh sống và lập nghiệp ở nhiều địa phương khác nhau nên chỉ vào dịp Tết Nguyên đán, gia đình mới có cơ hội tụ họp đông đủ. Sự hiện diện của cụ như một gốc cổ thụ vững chãi, là niềm tự hào và là sợi dây kết nối các thế hệ trong gia đình lại với nhau suốt hơn một thế kỷ qua.

Dù đông con cháu nhưng cụ Khơng luôn giữ sự công bằng, yêu thương tất cả các con như nhau không phân biệt trai hay gái. Các con của cụ đều có cuộc sống ổn định, nhiều người từng tham gia quân ngũ hoặc công tác trong ngành y, tiếp nối truyền thống của gia đình. Đối với các thành viên, mong mỏi lớn nhất lúc này không có gì khác ngoài việc cụ tiếp tục sống vui, sống khỏe để con cháu có thêm thời gian được phụng dưỡng và ở bên cạnh cụ.

Hành trình vượt qua gian khó và những năm tháng xế chiều

Sinh năm 1905 tại Thanh Hóa, cuộc đời cụ Khơng là một bản anh hùng ca về sự nhẫn nại qua những giai đoạn biến động nhất của lịch sử Việt Nam. Từ năm 12 tuổi cụ đã phải đi làm thuê, lớn lên thì gắn liền với gánh hàng rong, tảo tần buôn bán từ sáng sớm đến tận đêm khuya để nuôi dạy 7 người con khôn lớn. Cuộc đời cụ cũng không thiếu những mất mát khi người chồng đầu hy sinh tại chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, để lại ba con nhỏ cho một mình cụ gánh vác.

Đến năm 2014, khi đã 109 tuổi, gia đình quyết định đưa cụ vào Đồng Nai sinh sống để tận hưởng khí hậu ấm áp và gần gũi con gái hơn. Thời điểm mới vào miền Nam, cụ vẫn còn rất nhanh nhẹn, có thể tự nhổ cỏ và trồng rau trong vườn nhà. Tuy nhiên, khoảng 5 năm trở lại đây, sau những lần sức khỏe suy giảm và tai nạn té ngã, cụ không còn đủ sức để quay về thăm quê hương Thanh Hóa như trước mà chỉ có thể nằm nghỉ ngơi tại nhà.

Hiện nay, cụ Khơng nhận được sự quan tâm từ chính quyền địa phương qua các khoản trợ cấp hằng tháng và các buổi lễ mừng thọ trang trọng được tổ chức vào tháng 6 hằng năm. Đôi khi ở tuổi xế chiều, cụ tâm sự với con gái về nỗi lo sợ việc mình sống quá lâu sẽ làm phiền và gây vất vả cho con cháu trong việc chăm sóc. Dù vậy, đối với bà Ninh và các thành viên khác, việc được chăm lo cho cụ mỗi ngày là một niềm hạnh phúc và họ chỉ mong cụ mãi là điểm tựa tinh thần cho cả đại gia đình.

Theo: Báo Dân trí