Giáo dục con cái giống như việc dạy đại bàng tập bay. Có lúc phải buông tay, có lúc phải lùi lại, để con tự đối diện với khoảng không phía trước. Chỉ khi va chạm với thực tế, trẻ mới học được cách đứng vững trong đời
- Ninh Bình: Hai thanh niên bị bắt sau vụ cướp tiệm vàng bằng dao và búa
- Mùa đông Hà Nội khiến người nước ngoài “sốc lạnh”
- Kiểm điểm 5 nguyên lãnh đạo Sở Giáo dục và Đào tạo Bạc Liêu
Vài ngày trước, tôi đọc được một chia sẻ đầy u uất của một người mẹ trên mạng xã hội. Chị kể rằng, vợ chồng tằn tiện cả đời, nuôi con trai học xong đại học. Thế nhưng khi ra trường, con ở nhà suốt ngày, phòng ốc bừa bộn, không chịu đi làm. Mỗi lần bị thúc giục, con lại than việc mệt, lương thấp. Chỉ cần góp ý nặng lời, con liền nổi giận, trách xã hội bất công, trách cha mẹ không trải sẵn con đường cho mình.
Câu chuyện ấy khiến nhiều bậc cha mẹ giật mình. Bởi vấn đề của con cái, phần lớn không xuất hiện trong một sớm một chiều, mà là kết quả tích tụ từ cách nuôi dạy trong gia đình.
Tóm tắt nội dung
Trẻ thiếu năng lực tự lập do được bao bọc quá mức
Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc từng đưa tin về một vụ việc hiếm gặp: cha mẹ khởi kiện chính con ruột của mình vì con trưởng thành nhưng không chịu đi làm.
Người con trai sau khi tốt nghiệp đại học đã ở nhà suốt nhiều năm, sống phụ thuộc hoàn toàn vào bố mẹ. Khi được khuyên ra ngoài kiếm việc, anh cho rằng cha mẹ có nghĩa vụ phải tiếp tục nuôi mình.
Nhìn lại quá trình trưởng thành, anh chưa từng phải làm việc nhà, chưa từng tự giải quyết vấn đề. Từ chuyện học hành đến việc làm, mọi khó khăn đều có cha mẹ đứng ra gánh thay. Khi bước ra xã hội, chỉ cần áp lực nhỏ cũng khiến anh lùi bước.
Không có năng lực nào tự nhiên mà có. Trẻ không được rèn luyện trách nhiệm từ nhỏ sẽ rất khó thích nghi khi phải tự lập. Những khó khăn cha mẹ gánh thay con hôm nay có thể trở thành rào cản mà con không vượt qua nổi trong tương lai.
Trẻ dễ nổi nóng vì không được dạy kiểm soát cảm xúc
Một đoạn video từng gây chú ý tại Trung Quốc ghi lại cảnh người cha phải gọi cảnh sát vì bị chính con gái 17 tuổi đe dọa.
Ông nuôi con trong điều kiện đầy đủ, luôn đáp ứng mọi mong muốn. Con thích gì cũng được chiều, sai lầm cũng không bị nhắc nhở. Thế nhưng chỉ vì bị từ chối mua một món đồ đắt tiền, cô gái đã nổi cơn thịnh nộ, phá đồ đạc và la hét với cha mẹ.
Trẻ nhỏ vốn ích kỷ và bướng bỉnh. Khóc lóc, ăn vạ là cách chúng thử giới hạn của người lớn. Nếu mọi yêu cầu đều được đáp ứng, trẻ sẽ không học được cách chấp nhận sự từ chối và điều chỉnh cảm xúc.
Nuông chiều cảm xúc quá mức vô tình nuôi lớn cảm giác “đương nhiên”, khiến trẻ tin rằng mình có quyền nổi nóng khi không vừa ý.
Trẻ không tiếp nhận góp ý do cái tôi quá lớn
Nhiều cha mẹ cho rằng, yêu con là luôn bảo vệ cảm xúc của con. Khi con sai, chỉ an ủi mà không phê bình, với hy vọng con sẽ tự tin và hạnh phúc hơn.
Tuy nhiên, thực tế cho thấy, những đứa trẻ không quen nghe góp ý thường gặp khó khăn trong môi trường tập thể. Khi bị phản biện, trẻ dễ phản ứng gay gắt, cho rằng mình bị xúc phạm. Lâu dần, trẻ bị bạn bè xa lánh, khó hợp tác và khó tiến bộ.
Có một nhận định rất đáng suy ngẫm: trẻ không sợ kém năng lực, chỉ sợ không nghe được nửa câu góp ý. Một đứa trẻ không chấp nhận phản hồi sẽ rất khó trưởng thành, dù ở bất kỳ môi trường nào.
Giáo dục đúng là rèn con đối mặt với cuộc sống
Đại bàng dạy con bay bằng cách đẩy con ra khỏi vách đá. Phía dưới là hiểm nguy, nhưng cũng là nơi rèn giũa sự sống. Giáo dục con cái cũng vậy.
Không rèn năng lực, con sẽ không làm được việc.
Không rèn tính khí, con sẽ khó kiểm soát cảm xúc.
Không rèn cái tôi, con sẽ không tiếp nhận được góp ý.
Thương con không phải là che chắn con khỏi mọi va vấp, mà là để con trải qua những điều cần trải, chịu những thử thách cần chịu. Chỉ khi được rèn giũa đúng cách, con mới có thể tự mọc cánh và bay trên bầu trời của chính mình
Theo: Báo VnExpress

