Lợi dụng lúc chị M. ở nhà một mình, hai người đàn ông là chú cháu ruột đã thực hiện hành vi xâm hại tình dục chính người họ hàng của mình. Trớ trêu thay, thủ phạm không phải người lạ mà là những người thân quen biết rõ tình trạng bệnh tật của nạn nhân.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên vừa hoàn tất kết luận điều tra, đề nghị truy tố Bế Văn Bằng (sinh năm 1983) và Bế Đình Liêm (sinh năm 1966) về tội “Hiếp dâm” theo khoản 2, Điều 141 Bộ luật Hình sự. Hai bị can cùng trú tại xã Cường Lợi, tỉnh Thái Nguyên, có quan hệ chú cháu ruột và đồng thời là họ hàng với người bị hại là chị B.T.M. (sinh năm 1996). Vụ việc được cơ quan công an công bố ngày 04/8, sau quá trình thu thập tài liệu, chứng cứ liên quan đến hành vi xảy ra hồi cuối tháng 3 năm nay. Theo cơ quan điều tra, hai bị can biết rõ tình trạng sức khỏe tâm thần của nạn nhân nhưng vẫn lợi dụng hoàn cảnh chị ở nhà một mình để ra tay.

Khoảng 14h ngày 23/3, sau khi uống rượu, Bằng và Liêm đến nhà chị M. khi người phụ nữ này đang ở nhà một mình, không có người thân giám sát. Chị M. là người khuyết tật nặng về trí tuệ, hằng tháng được hưởng trợ cấp xã hội theo quy định của Nhà nước.

Kết quả giám định xác định chị M. bị chậm phát triển tâm thần mức độ nhẹ, kèm rối loạn cảm xúc và hành vi, dẫn đến hạn chế khả năng nhận thức và điều khiển hành vi của bản thân. Đây chính là yếu tố then chốt khiến vụ việc bị xác định là hành vi hiếp dâm, dù không có yếu tố dùng vũ lực rõ ràng như nhiều vụ án khác.

Sau khi thu thập đầy đủ tài liệu, chứng cứ, cơ quan điều tra kết luận hành vi của hai bị can đủ yếu tố cấu thành tội “Hiếp dâm” và chuyển hồ sơ đề nghị truy tố theo quy định pháp luật.

Điều khiến dư luận phẫn nộ nhất trong vụ án này không chỉ là hành vi xâm hại, mà là mối quan hệ giữa thủ phạm và nạn nhân. Đây không phải xâm hại từ người lạ mà từ chính người thân trong gia đình — nhóm đối tượng vốn được xem là chỗ dựa, lại trở thành mối nguy hiểm trực tiếp.

Theo luật sư Đặng Văn Cường, Trưởng Văn phòng Luật sư Chính pháp, những người khuyết tật, thiểu năng trí tuệ luôn đối mặt nguy cơ bị xâm hại cao hơn do thiếu sự quản lý, bảo vệ sát sao từ gia đình và cơ quan chức năng, trong khi bản thân họ hạn chế khả năng tự vệ và nhận thức về hành vi bị xâm hại.

Thực tế, nhiều vụ xâm hại người khuyết tật tại Việt Nam thường bị “chìm” trong im lặng — nạn nhân không đủ khả năng trình bày sự việc, người nhà đôi khi cũng khó phát hiện nếu không có dấu hiệu bất thường rõ rệt về sức khỏe hoặc tâm lý. Vụ việc tại Thái Nguyên được đưa ra ánh sáng phần nào nhờ công tác điều tra kịp thời của cơ quan công an địa phương.

Nguyễn Lan (tổng hợp)