Lê Phát trưởng thành từ những ngày mẹ rời nương rẫy, ra Hà Nội làm thuê; ở trọ suốt ba năm để nuôi giấc mơ sân cỏ cho con. Hành trình lặng lẽ ấy trở thành điểm tựa cho bàn thắng đưa U23 Việt Nam vào bán kết châu Á.
Lê Phát và tuổi thơ gắn với trái bóng
Sinh ra ở vùng quê Lâm Đồng, Nguyễn Lê Phát sớm bộc lộ niềm đam mê đặc biệt với bóng đá. Từ khi còn tập đi, cậu bé đã ôm khư khư trái bóng nhựa; gần như không hứng thú với bất kỳ món đồ chơi nào khác. Lớn thêm chút nữa; Phát đá bóng trước sân nhà; sút đến bật móng chân; máu thấm đẫm tất nhưng vẫn cứng cỏi nói với mẹ rằng ngày mai vẫn có thể tiếp tục ra sân.
Niềm đam mê ấy dần trở thành lẽ sống của người mẹ – chị Lê Thị Mỹ Linh. Gia đình không dư dả; ngoài việc làm nương rẫy, chị Linh lên mạng tìm kiếm thông tin tuyển sinh; gọi điện cho nhiều câu lạc bộ để xin tư vấn. Với chị; chỉ cần có nơi vừa đào tạo vừa nuôi ăn ở; con trai sẽ có cơ hội theo đuổi giấc mơ; còn mọi khó khăn mẹ sẵn sàng gánh vác.
Năm Phát 9 tuổi, nghe tin Học viện PVF tuyển sinh tại Cần Thơ; chị Linh gom toàn bộ tiền tiết kiệm; đưa con bắt xe khách xuyên đêm. Giữa hàng trăm thí sinh được gia đình và huấn luyện viên hỗ trợ; hai mẹ con lặng lẽ bước vào vòng tuyển chọn. Bằng tố chất và nỗ lực; Phát giành suất trúng tuyển; mở ra hành trình rời quê của hai mẹ con.
Lê Phát và ba năm mẹ ở trọ nơi đất khách
Khó khăn lớn nhất đến khi Phát chuyển ra Hà Nội tập trung tập luyện. Sau ba ngày được ở cùng con tại học viện; chị Linh chuẩn bị về quê thì cậu bé 10 tuổi bật khóc; không muốn xa mẹ. Không nỡ để con tự lập nơi đất khách; chị quyết định bỏ rẫy cà phê, để chồng và con nhỏ ở quê; còn mình khăn gói ra Hà Nội theo Phát.
Ba năm nơi thủ đô, chị Linh sống trong căn phòng trọ nhỏ; tiền thuê hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có tiền sinh hoạt, người phụ nữ Tây Nguyên làm đủ nghề: phụ quán phở, quán nhậu, rửa bát thuê, dọn dẹp kho bãi. Mỗi chiều, chị chạy xe ra đứng ngoài hàng rào học viện xem con tập luyện. Nửa tháng một lần; chị lại bắt xe về Lâm Đồng lo việc nhà rồi vội vã quay trở ra.
Giọng miền Nam giữa Hà Nội khiến chị Linh ban đầu e dè; ngại giao tiếp vì sợ khác biệt. Chị thường xuyên lạc đường, có lần chở con từ học viện về phòng trọ chỉ hơn 4 km mà đi vòng vèo đến tối mịt. Phát nhìn mẹ cười trêu: “Má chở con bị lạc đường hoài”.
Hành trình ấy không chỉ có mồ hôi mà còn chất đầy áp lực tài chính. Những lúc con chấn thương; chị Linh phải vay mượn để lo thuốc men; sinh hoạt. Có lần Phát gãy chân, phải bó bột nhưng vẫn chống nạng ra sân ngồi nhìn đồng đội tập luyện. Thấy con buồn; chị chỉ nhẹ nhàng động viên: con đường này chính con đã chọn; phải kiên trì đến cùng.
Lê Phát từ cầu thủ trẻ đến bàn thắng lịch sử
Gần ba năm sau, khi Phát đã quen với môi trường học viện và cứng cáp hơn; chị Linh mới yên tâm trở về quê. Tuy vậy, hễ con thi đấu giải trong nước; người mẹ lại xách vali đi cổ vũ; hết giải mới quay về. Với chị, không có điều gì quan trọng hơn việc được nhìn con chơi bóng.
Sự nghiệp của Lê Phát thăng tiến nhanh chóng. Ở các giải trẻ, anh thường xuyên góp mặt trong các đội giành thành tích cao; lối chơi được so sánh với Kylian Mbappe. Năm 2023, Phát được CLB Deinze của Bỉ mời sang tập huấn ba tháng, sau đó góp mặt ở vòng chung kết U17 châu Á và thi đấu tại giải hạng Nhì quốc gia trong màu áo Trẻ PVF.
Ở tuổi 18, Lê Phát theo học Đại học Thể dục Thể thao Bắc Ninh; chuyên ngành bóng đá. Tại SEA Games 33 và giải U23 châu Á; anh ban đầu chỉ là phương án dự bị. Tuy nhiên; chấn thương của các đàn anh đã mở ra cơ hội để tiền đạo trẻ thể hiện mình.
Trong trận tứ kết U23 châu Á gặp UAE tối 16/1; Lê Phát là người ghi bàn mở tỷ số, góp công lớn giúp U23 Việt Nam giành chiến thắng 3-2; lần thứ hai vào bán kết châu lục. Đêm ấy, chị Linh không có mặt trên khán đài; chỉ lặng lẽ theo dõi qua màn hình nhỏ. “Con ở đâu, trái tim mẹ ở đó”, chị nói.
Niềm hạnh phúc lớn nhất của người mẹ không nằm ở những danh xưng; mà ở sự trưởng thành của cậu bé từng mít ướt ngày nào. Với chị Linh, con trai dù có đi đến đâu; vẫn mãi chỉ là Lê Phát của mẹ.
Theo: VnExpress

