Tóm tắt nội dung
Mỹ bất ngờ hoãn kế hoạch tấn công Iran ngày 1/2 tại Trung Đông, do lo ngại leo thang quân sự, rủi ro khu vực và cái giá chiến lược vượt lợi ích trước mắt.
Thế tiến thoái lưỡng nan trong tính toán của Washington
Cuộc tấn công được dự đoán của Mỹ nhằm vào Iran đã không diễn ra như nhiều nguồn nhận định trước đó. Dù lực lượng, khí tài và hậu cần đã sẵn sàng, Washington vẫn quyết định dừng lại vào phút chót. Động thái này không phản ánh thay đổi mục tiêu chiến lược, mà cho thấy ưu tiên kiểm soát rủi ro trong bối cảnh căng thẳng khu vực ở mức cao. Phương án quân sự vẫn nằm trong kế hoạch, song thời điểm và cách thức được điều chỉnh thận trọng hơn.
Quyết định trì hoãn được giới phân tích xem là lựa chọn mang tính chiến thuật. Mỹ muốn duy trì sức ép, nhưng tránh kích hoạt chuỗi phản ứng vượt ngoài kiểm soát. Trong môi trường địa chính trị nhạy cảm, kiềm chế tạm thời giúp Washington bảo toàn đòn bẩy chiến lược, đồng thời giảm nguy cơ bị cuốn vào một cuộc xung đột toàn diện ngay lập tức.
Ở trung tâm quyết định là bài toán quen thuộc của Mỹ tại Trung Đông. Washington cần thể hiện răn đe, nhưng phải tránh chiến tranh lan rộng. Một đòn đánh trực tiếp vào Iran có thể kéo theo phản ứng dây chuyền nguy hiểm. Các căn cứ Mỹ, lãnh thổ Israel và đồng minh khu vực đều có nguy cơ bị đáp trả. Điều này khiến chi phí leo thang tăng nhanh và khó kiểm soát.
Bên cạnh đó, năng lực phòng thủ tên lửa khu vực chưa đạt mức bảo đảm tuyệt đối. Việc bảo vệ đồng minh đòi hỏi phối hợp phức tạp và tốn kém. Một chiến dịch vội vàng có thể phơi bày điểm yếu chiến lược. Rủi ro này không chỉ mang tính quân sự, mà còn ảnh hưởng uy tín cam kết an ninh của Mỹ trên toàn cầu.
Phản ứng hai chiều của Iran và vai trò ngoại giao
Trong lúc Mỹ gia tăng cảnh báo, Iran lựa chọn phản ứng thận trọng. Tehran kết hợp thông điệp răn đe với tín hiệu sẵn sàng đối thoại. Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei cảnh báo hậu quả khu vực nếu bị tấn công. Mục tiêu là nâng cao chi phí tâm lý và chiến lược cho đối phương, thay vì leo thang trực diện.
Song song, Iran để ngỏ khả năng đàm phán với Mỹ thông qua kênh trung gian. Các cuộc tiếp xúc dự kiến tại Thổ Nhĩ Kỳ cho thấy ngoại giao vẫn vận hành. Với Tehran, đối thoại là công cụ quản lý khủng hoảng, không phải nhượng bộ. Cách tiếp cận này giúp kéo dài thời gian, thăm dò ý định Mỹ, đồng thời bảo toàn lập trường cốt lõi.
Nhìn tổng thể, việc Mỹ tạm dừng hành động quân sự không đồng nghĩa căng thẳng hạ nhiệt. Hai bên vẫn duy trì áp lực trong trạng thái đối đầu kéo dài. Yếu tố kìm hãm chính là nhận thức chung về hậu quả của chiến tranh toàn diện. Sự cân bằng mong manh hiện nay được duy trì bằng trì hoãn, chứ không phải rủi ro đã biến mất.
Theo: Dân trí