Thái Nguyên – Suốt 17 năm chung sống với người chồng mất cả hai chân và hai tay sau một vụ tai nạn điện giật, chị Dương Thị Thoa vẫn duy trì một gia đình đủ đầy và hạnh phúc.

Anh Phạm Quyết Thắng, 45 tuổi, gặp tai nạn giật điện năm 2005 khi đang dựng mái tôn, mất cả hai chân và hai tay ở tuổi 24. Bốn năm sau, anh kết hôn với chị Thoa, quê Thanh Hóa, hơn anh 5 tuổi, và cùng nhau xây dựng cuộc sống từ con số không cho đến khi trả hết khoản nợ hơn 1,1 tỷ đồng.

Trước năm 2005, anh Thắng là thợ cơ khí khỏe mạnh. Một ngày trong năm đó, khi đang dựng mái tôn cho một nhà xưởng, anh bị giật điện và bất tỉnh tại chỗ, sau đó được chuyển đến Bệnh viện Bỏng Quốc gia trong tình trạng nguy kịch, phải truyền tới 26 bịch máu.

Bác sĩ phải liên tục tiêm thuốc an thần và giảm đau để anh chịu đựng các ca phẫu thuật giành giật sự sống. Hơn một tháng sau, khi thuốc an thần giảm liều, anh mới nhận thức được rằng mình đã mất cả hai chân và hai tay.

“Đối với nhiều trường hợp, cứu là để khỏe mạnh trở lại, còn với tôi, bố mẹ tìm mọi cách để tôi được sống, để còn được nghe con gọi tiếng bố, tiếng mẹ”, anh Thắng nhớ lại. Gia đình anh khi đó đã dốc hết tiền tiết kiệm, vay mượn khắp nơi và tính đến phương án bán nhà để lo viện phí, nhưng nhờ họ hàng giúp đỡ nên căn nhà được giữ lại, đổi lại là một khoản nợ lớn.

Quá trình điều trị kéo dài gần 3 năm tại viện và tại nhà mới tạm ổn định vết thương. Phải mất tổng cộng 6 năm tập luyện, anh Thắng mới có thể tự đi được quãng ngắn 10-20m bằng chân giả, và vẫn cần người hỗ trợ bên cạnh.

Hơn một năm sau khi xuất viện, anh mở một cửa hàng bán sim và thẻ điện thoại để không trở thành gánh nặng cho gia đình. Từ bán lẻ, anh dần chuyển sang làm đại lý bán buôn, nhờ bố chở đi tìm mối hàng và cạnh tranh bằng mức giá thấp hơn thị trường.

Trong quá trình gây dựng công việc, anh Thắng từng vay vàng để xoay vòng vốn, nhưng biến động giá vàng khiến khoản nợ tăng nhanh hơn tốc độ trả nợ của anh. “Khi vay vàng trị giá 120 triệu đồng, đến lúc trả là sau 7 năm, số tiền đã vọt lên 700 triệu đồng. Cộng thêm hơn 400 triệu đồng tiền vay ngân hàng và các khoản lặt vặt khác, tổng số nợ của tôi là hơn 1,1 tỷ đồng”, anh Thắng nói. Sau 7 năm, anh trả hết toàn bộ số nợ này.

Năm 2009, anh Thắng quen chị Dương Thị Thoa qua mai mối. Chị biết trước tình trạng của anh nên không bất ngờ khi gặp mặt, nhưng gia đình chị lại phản đối quyết liệt, thậm chí một người chú tuyên bố từ mặt nếu chị lấy anh. Nhờ được mẹ và chị gái ủng hộ, chị Thoa vẫn quyết định tổ chức đám cưới với anh vào tháng 6/2009.

Từ đó đến nay, chị Thoa đảm nhận toàn bộ việc nội trợ và chăm sóc hai con để chồng yên tâm kinh doanh, trở thành điều mà anh gọi là “đôi tay, đôi chân” của mình. Nhờ sự hỗ trợ này, anh Thắng có điều kiện mở rộng công việc, tạo thu nhập nuôi gia đình và trả dứt khoản nợ hơn 1,1 tỷ đồng.

Vài năm gần đây, doanh thu từ bán sim thẻ giảm mạnh do thị trường thay đổi, trong khi chi phí sinh hoạt cho hai con ngày một tăng. Anh Thắng đã chuyển hướng sang bán thêm nông sản địa phương như bột sắn dây, chè và mật ong, đồng thời làm video chia sẻ câu chuyện đời mình.

Sau 17 năm, anh Phạm Quyết Thắng vẫn không thể ôm hay nắm tay vợ vì cơ thể không còn tay chân, nhưng gia đình nhỏ này cho thấy một kết quả cụ thể: hai người con trưởng thành, một khoản nợ khổng lồ đã được trả hết, và một mô hình kiên trì vượt khó có thể truyền cảm hứng cho những người cùng hoàn cảnh.

Hà Lê (tổng hợp)