Một phụ nữ 38 tuổi đứng ra thanh toán gần 40 triệu đồng trong buổi họp lớp kỷ niệm 15 năm tốt nghiệp, sau đó phát hiện một khoản dịch vụ chụp ảnh hơn 8 triệu đồng bị đăng ký bằng chính tên và số điện thoại của mình mà chị không hề hay biết, và quyết định rời khỏi nhóm lớp.
- Nhóm livestream diễn Tây Du Ký gây sốt nhưng vướng nghi vấn bản quyền
- Hai phụ nữ kiện bệnh viện vì bị trao nhầm lúc mới chào đời
- Miền Bắc bước vào đợt mưa rất lớn từ chiều nay
Sự việc diễn ra tại một nhà hàng ở trung tâm thành phố, khi cả nhóm liên tục gọi hải sản đắt tiền và rượu ngoại rồi để chị đứng ra trả toàn bộ hóa đơn gần 30 triệu đồng thay vì chia đều như dự tính ban đầu. Ngay sau đó, nhân viên nhà hàng thông báo thêm một khoản phí chụp ảnh và quay video kỷ niệm hơn 8 triệu đồng, với phiếu đăng ký ghi rõ tên và số điện thoại của chị, dù chị khẳng định chưa từng yêu cầu dịch vụ này.
Buổi họp lớp bắt đầu như nhiều cuộc gặp lại sau nhiều năm xa cách. Người từng đi xe máy cũ nay lái ô tô, người từng ngồi cùng bàn học nay bàn chuyện đầu tư và bất động sản, còn chị chỉ ngồi nghe và cười.
Câu chuyện đổi hướng khi có người đề nghị: “Lâu lâu mới gặp nhau, hôm nay cứ gọi những món ngon nhất đi, đừng tính toán”. Không ai phản đối, và hóa đơn tăng dần cho tới khi bữa tiệc kết thúc, lúc cả nhóm bắt đầu tìm lý do để không phải góp tiền.
Người nói không uống rượu, người bảo đến muộn nên ăn ít, người khác đùa rằng ai có điều kiện thì đứng ra trả luôn coi như mừng 15 năm ra trường. Để buổi gặp không biến thành cảnh tính toán từng món, chị lấy điện thoại thanh toán toàn bộ, với suy nghĩ đơn giản rằng mọi người sẽ chuyển lại phần của mình sau.
Khoản phí chụp ảnh xuất hiện ngay khi chị chuẩn bị ra về, và không ai trong nhóm nhận là người đăng ký. Trong nhóm lớp, một người bạn hỏi: “Có ai thanh toán giúp khoản chụp ảnh chưa?”, còn lớp trưởng cho biết mọi người tưởng chị đăng ký vì trước đó chị từng nói muốn lưu lại hình ảnh kỷ niệm.
Người bạn thân nhất của chị thời đại học, tên Hương, là người trước buổi họp lớp đã liên tục hỏi số điện thoại và thông tin cá nhân của chị với lý do làm danh sách kỷ niệm. Khi được hỏi thẳng, Hương chỉ đáp: “Có gì đâu, mọi người cũng tưởng cậu đăng ký. Nếu không phải cậu thì cứ nói với nhà hàng”.
Trước ánh mắt của cả nhóm, chị vẫn thanh toán khoản phí hơn 8 triệu đồng để không biến buổi họp lớp thành một cuộc tranh cãi. Gần 1 giờ sáng, Hương nhắn tin không phải để xin lỗi mà để nói rằng cả lớp đều biết chị có điều kiện, chị trả một lần cũng không sao.
Ngày hôm sau, chị chuyển toàn bộ ảnh chụp hóa đơn vào nhóm lớp và nêu rõ các khoản đã thanh toán, nhưng không ai hỏi han hay nhắc lại việc dịch vụ chụp ảnh bị đăng ký bằng tên của chị. Chỉ một người bạn nhắn riêng rằng anh thấy chuyện này không ổn nhưng không biết nói thế nào, và ngay sau đó chị rời khỏi nhóm lớp, không còn chủ động liên lạc với Hương.
Về sau, chị nghe kể lại rằng Hương nói với người khác rằng chị tự nguyện trả tiền rồi hôm sau lại làm ầm lên. Khoảng cách giữa lời kể ấy và những gì thực sự xảy ra trong buổi tối hôm đó cho thấy vấn đề không nằm ở gần 40 triệu đồng đã chi, mà ở việc một khoản phí được gán cho người không đăng ký nó, và không ai trong nhóm đứng ra nhận trách nhiệm khi sự việc bị lật lại.
Ân Hồng (tổng hợp)