Bất chấp xung đột, Bắc Kinh vẫn duy trì nhập khẩu dầu từ Iran qua các tuyến đường chiến lược nhằm đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia.

Cảng Jask: Lối thoát chiến lược ngoài điểm nghẽn quân sự

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị bao trùm eo biển Hormuz, dòng chảy dầu thô từ Tehran đến các cảng của Trung Quốc vẫn diễn ra gần như bình thường. Các nguồn tin công nghiệp cho biết lượng dầu xuất khẩu của Iran hiện đạt trung bình 2,1 triệu thùng mỗi ngày, con số này thậm chí còn cao hơn mức trước khi chiến tranh nổ ra. Điều này cho thấy các kế hoạch dự phòng giữa Bắc Kinh và Tehran đã được thực thi hiệu quả nhằm ứng phó với các kịch bản bị phong tỏa.

Trọng tâm của chiến lược này là cảng Jask, một cảng xuất khẩu nằm ở phía đông nam Iran, bên ngoài eo biển Hormuz. Vị trí này cho phép các tàu dầu bốc hàng trực tiếp ra Vịnh Oman mà không cần đi qua vùng nước hẹp vốn là tâm điểm của các mối đe dọa quân sự.

Đáng chú ý, “đội tàu bóng ma” liên quan đến Trung Quốc vẫn hoạt động nhộn nhịp tại đây bất chấp các rủi ro tăng cao trong khu vực.Bắc Kinh đã đạt được những thỏa thuận ngầm với giới chức Iran về phương thức vận chuyển dầu trước khi tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát.Thậm chí, giới chức thương mại Trung Quốc còn chuẩn bị sẵn phương án tăng mạnh nhập khẩu dầu từ Nga trong trường hợp nguồn cung từ Iran bị cắt đứt hoàn toàn. Việc duy trì thương mại dầu khí trong thời chiến không chỉ đảm bảo năng lượng mà còn là một phần trong tính toán chiến lược sâu sắc của Trung Quốc.

Tuyến đường “cửa sau” và hạ tầng an ninh năng lượng bền vững

Để hiện thực hóa việc lách qua eo biển Hormuz, Trung Quốc đã hỗ trợ Iran xây dựng một đường ống dẫn dầu dài khoảng 1.000 km. Tuyến đường ống này nối từ trung tâm dầu khí nội địa Goreh đến cảng Jask, cho phép dầu thô bỏ qua hoàn toàn các điểm nghẽn dễ bị phong tỏa trước khi lên tàu sang châu Á. Đây chính là tuyến đường “cửa sau” mà Bắc Kinh đã dày công chuẩn bị để đối phó với các lệnh trừng phạt và xung đột tiềm tàng.

Dự án hạ tầng khổng lồ này nằm trong thỏa thuận hợp tác 25 năm được ký kết giữa hai nước vào năm 2021. Đối với Tehran, việc duy trì dòng chảy dầu thô đóng vai trò như một “phao cứu sinh” kinh tế cực kỳ quan trọng, cung cấp nguồn tài chính cần thiết trong giai đoạn chiến tranh.

Trong khi đó, Bắc Kinh cũng tranh thủ thời điểm giá dầu biến động để thu mua dầu thô với giá ưu đãi và bồi đắp kho dự trữ chiến lược quốc gia. Sự kiên trì của Trung Quốc trong việc duy trì dòng chảy năng lượng từ Trung Đông cho thấy nỗ lực xây dựng một mạng lưới an ninh năng lượng độc lập. Bằng cách sử dụng các kênh ngầm và hạ tầng chiến lược, Bắc Kinh đang dần thoát khỏi sự phụ thuộc vào các tuyến hàng hải dễ bị tổn thương bởi các thế lực quân sự quốc tế.

Theo: Theepochtimes.